Slider[Style1]

Sức Khỏe

Thể thao

Món ngon

Tử Vi

Thời Trang

(ĐSPL) - “Trước họng súng của địch, quân ta vẫn kiên cường, anh em trên đảo lùi dần về phía lá cờ Tổ quốc để bảo vệ cờ đỏ sao vàng. 64 người lính hải quân - đồng đội tôi đã hy sinh nhưng họ vẫn còn “canh giữ” Gạc Ma”, ông Thoa, 1 trong 9 chiến sỹ trở về từ Gạc Ma nói trong xúc động.

Quyết giữ đảo đến cùng

Căn nhà nhỏ chật hẹp trên đường Tăng Bạt Hổ (phường Lê Lợi, TP.Quy Nhơn, tỉnh Bình Định) là nơi ông Lê Minh Thoa (49 tuổi) sống cùng bố mẹ, vợ và 5 đứa con nhỏ. Mọi thứ đều được tinh giản nhất để dành chỗ bố trí bàn ghế cho quán phở Trường Sa.

Bất kỳ người khách nào vào đây cũng ấn tượng với những bức hình lưu niệm mang bóng dáng người lính hải quân, những tấm bằng khen vì sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Ông Lê Minh Thoa là chủ quán phở Trường Sa đã không ngăn được xúc động khi nhắc đến hai tiếng “Gạc Ma”.

Ký ức 28 năm trước như một thước phim quay chậm hiển hiện ngay trước mắt. Ông Thoa rưng rưng: “Đó là những ký ức mà cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên. Nơi mà 64 người lính - đồng đội tôi đã vĩnh viễn nằm lại trong trận chiến trên đảo Gạc Ma”.

Ông Thoa quê Tây Sơn (Bình Định), nhập ngũ tháng 2/1985 và trở thành thợ máy ở Hải đội 1 thuộc Lữ đoàn 125 Hải quân. Ngày 11/3/1988 (tức mùng 9 tết Mậu Thìn), ông Thoa cùng đồng đội được tăng cường sang tàu HQ 604, chở hàng và đưa quân ra đảo Trường Sa bảo vệ chủ quyền.

“Chạy gần 2 ngày 3 đêm, đến 16h chiều 13/3/1988, tàu đến nơi, thả neo cách đảo chìm Gạc Ma chừng 500m. Vài phút sau, một chiếc tàu hộ vệ của Hải quân Trung Quốc đi ngang qua, chĩa loa về phía chúng tôi và nói bằng tiếng Việt: “Đây là lãnh thổ Trung Quốc (?!), lính Việt Nam rời khỏi ngay”. Nghe quá phi lý, anh em đều tỏ ra bất bình và vẫn kiên quyết bám trụ”, ông Thoa nhớ lại.

Đợi đến nửa đêm, khi thủy triều xuống, một số đồng đội của ông Thoa lên đảo khảo sát, cắm cờ rồi trở về tàu. Khoảng 4h sáng 14/3/1988, thuyền trưởng Vũ Phi Trừ thấy lính Trung Quốc được trang bị vũ khí, đổ bộ lên đảo Gạc Ma, liền báo động sẵn sàng chiến đấu.

Ông Thoa chụp ảnh cùng 8 đồng đội khi trở về từ nhà tù Trung Quốc (ông Thoa hàng dưới thứ hai từ trái sang).

Đôi mắt đỏ ngầu, ông Thoa bồi hồi kể: “Quân Trung Quốc tràn lên đảo. Vì chúng quá đông nên quân ta lùi dần về phía lá cờ Tổ quốc tạo thành vòng tròn bảo vệ lá cờ. Giằng co được một lúc thì phía Trung Quốc bắt đầu nổ súng khiến nhiều chiến sỹ của ta ngã xuống... Tàu của Trung Quốc nã đạn vào tàu của ta, rồi tàu chìm, các chiến sỹ chỉ kịp bám trên những vật nổi gần đó. Tôi thì cầm được hai quả bí xanh làm phao. Quân Trung Quốc vẫn đi quanh tàu, tiếp tục xả súng...”.

“Tổ quốc gọi, tôi sẵn sàng lên đường”

Đưa chúng tôi xem lại những hình ảnh chụp cùng đồng đội năm xưa, ông Thoa tiếp tục kể, bập bềnh trên mặt nước với cái lưng bị bỏng, tay phải và chân phải đều bị thương, ông trải qua những phút giây cận kề cái chết.

Mỗi khi thấy ca nô của quân Trung Quốc đi về phía mình, ông nhanh chóng lặn xuống nước. Đến 17h ngày định mệnh nhưng bi hùng đó, ông thấy một chiếc tàu từ phía đông tiến lại, thả ca nô xuống. Khi chỉ kịp thấy dòng chữ Trung Quốc thì đã bị chúng dùng móc kéo vào, bắt lên tàu. Trên đó còn 8 đồng chí khác của ta cũng bị bắt trói...

“Tôi bị quân Trung Quốc bắt lên tàu, bịt mắt, trói chân tay và bỏ đói 3 ngày đêm thì đến đảo Hải Nam. Tôi vẫn nhớ như in cái cảnh tôi và 8 đồng đội bị thương, kiệt sức vì đói khát, chân không dép, trên người chỉ có áo may ô với quần đùi, hai tay bị trói quặt ra sau. Sau khi đưa chúng tôi lên bàn mổ lôi từng mảnh đạn trong người ra, họ đưa chúng tôi đến đảo Lôi Châu. Tại đây, chúng tôi bị giam biệt lập, bị đánh đập dã man, chỉ cho ăn bánh bao, uống nước qua ngày”, người cựu binh Gạc Ma kể lại những ngày tháng không thể nào quên.

Một năm sau, khi đoàn hội Chữ thập đỏ quốc tế đến gặp gỡ, làm việc, chế độ nhà tù Trung Quốc đối xử với những chiến sỹ Việt Nam mới bớt hà khắc. Đồng thời họ cho phép mỗi người được viết một lá thư về nhà nhưng chỉ được viết 24 chữ.

Ông Thoa bồi hồi kể lại: “Tôi chỉ kịp viết cho gia đình rằng, con vẫn khỏe... Nhưng trớ trêu là lá thư ấy không đến được với người thân gia đình tôi. Sau 3 năm 7 tháng bị giam giữ thì tháng 11/1991, tôi cùng 8 đồng đội được trao trả về nước”.

Lặng lẽ ngồi bên cạnh nghe con trai kể chuyện, bà Trần Thị Mười, mẹ ông Thoa lấy tấm hình con trai mình lúc mới nhập ngũ cho chúng tôi xem, rồi nói: “Đây là ảnh thờ của thằng Thoa đó. Khi nghe tin báo tử từ đơn vị, gia đình tôi vô cùng đau đớn và đã lập bàn thờ. Rồi chúng tôi nghe tin từ bộ Tư lệnh Hải quân nói rằng, có thể Thoa còn sống và đang bị bắt giam bên Trung Quốc nhưng chúng tôi vẫn không tin. Ðến một hôm, mới 4h sáng thấy có người gọi cửa, dậy mở thì ai nấy đều nức nở, không nói được lời nào”.

Trở về từ nhà tù Trung Quốc, 8 đồng đội xuất ngũ về gia đình, còn ông Thoa mong muốn tiếp tục phục vụ trong quân đội và được về đơn vị cũ - Lữ đoàn 125, công tác ở trạm sửa chữa tàu. Đến năm 1996, ông Thoa nhận quyết định xuất ngũ. Người lính Gạc Ma không nói nhiều về cuộc sống hiện tại của mình.

Ông chỉ kể về Gạc Ma - nơi đồng đội mình ngã xuống. Gặng hỏi mãi, ông Thoa mới kể, sau khi xuất ngũ, ông cùng vợ và 3 con nhỏ vào Sài Gòn thuê nhà mưu sinh. Vợ ở nhà chăm con nhỏ, còn ông tất bật với nghề chạy xe ôm. Nhưng đến khi con trai út được 4 tháng tuổi thì người vợ gửi con cho nhà nội rồi bỏ đi biệt tăm. Thế là ông trở về quê Bình Ðịnh tìm kế mưu sinh để chăm sóc nuôi nấng các con. Sau này, hai đứa con gái lớn được bà dì nhận nuôi giùm.

Thương cảnh “gà trống nuôi con” của ông Thoa, cô bảo mẫu Trần Thị Thu Hà nguyện kết duyên vợ chồng, rồi thêm hai đứa bé kháu khỉnh nữa chào đời khiến cuộc sống vợ chồng ông bận rộn nhưng lúc nào cũng vui vẻ. Sau thời gian dài đi làm thuê, phụ bếp, tích cóp được chút vốn, ông Thoa mở quán phở trước nhà, đặt tên quán là phở Trường Sa.

Mới đây một đồng đội cũ tặng ông bảng hiệu phở Gạc Ma - Trường Sa cùng tấm ảnh của người lính hải quân. Tấm ảnh này được ông trịnh trọng treo lên cao. “Ðây không chỉ là gánh mưu sinh mà còn là tất cả những kỷ niệm, những ký ức nhắc nhớ về Trường Sa. Tôi ao ước được một lần cùng đồng đội trở lại thăm Trường Sa. Bây giờ dù đã xuất ngũ nhưng khi Tổ quốc gọi tôi sẵn sàng lên đường”, ông Thoa bộc bạch.

Hai mảnh đạn còn găm trong người

Ông Lê Minh Thoa cho biết: “Lần khám sức khỏe mới đây, bác sỹ phát hiện hai mảnh đạn còn găm trong người tôi, một trong thái dương trái và một ở vai trái. Nguyện vọng của tôi là muốn được phẫu thuật lấy mảnh đạn ra và giám định lại thương tật để được công nhận là thương binh. Trước đây, có lẽ do máy móc chưa hiện đại nên không phát hiện ra. Khi làm hồ sơ giám định chỉ thương tật 11%”.

DƯƠNG KHA 

Xem thêm video tin tức: 

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
«
Next
Bài đăng Mới hơn
»
Previous
Bài đăng Cũ hơn

Không có nhận xét nào:

Post a Comment


Top